Quán cà phê chỉ nhận khách hẹn trước ở Sài Gòn



Không gian cà phê Arabica của anh Quang Vinh với nét hoài cổ, cửa ra vào luôn đóng và dành sự riêng tây tuyệt đối cho từng lượt khách để thưởng thức những tách Espresso.

Khách muốn đến phải đặt trước chí ít 1 ngày và trả 1 gói khăng khăng theo đầu người để có suất chuyên dụng cho bao gồm bún bò, cà phê Arabica và bánh Pháp madeleines. Tất cả đều do ông chủ tự chế biến và chuyên dụng cho, đề cập cả rau muống cũng do anh Vinh bào.

“Chỗ này không có giờ mở cửa khăng khăng. Có đặt trước và công nhận chuyên dụng cho thì đón, không thì khách phải đành đi về nếu không có hứa. Tôi muốn mỗi trải nghiệm của khách phải xuất sắc. Tôi vẫn gắng công tránh từ khước hứa nhưng sẽ dành đầu tiên khách quen so với khách mới. Tôi cũng rất tiếp đón khách nước ngoài vì muốn truyền bá cà phê Arabica thượng hạng của Đà Lạt”, anh Vinh giảng giải tại sao không gọi địa điểm này là 1 quán cà phê.

Chỉ một mình ông chủ Quang Vinh pha chế và nấu ăn cho khách đặt lịch.

Chỉ 1 mình ông chủ Quang Vinh pha chế và nấu bếp cho khách đặt lịch.

Có người kể anh lập dị nhưng cũng có nhận xét rằng anh “bước ra từ tiểu thuyết” vì khó sắm được 1 ông chủ ngoài đời thực để khiến cho mọi thứ từ nấu bếp, nướng bánh, đi hái cà phê và tự tay chế biến, rồi mở 1 không gian nhỏ lặng thầm giữa nơi tấp nập bậc nhất Sài Gòn.

“Cà phê ở đây chắc không ai có vì chẳng có ai chạy chiếc xe Cub cũ kĩ từ Sài Gòn lên Cầu Đất (Đà Lạt), tại những điểm có độ cao tầm 1.700m hơn mực nước biển để chọn hái từng trái cà phê Arabica chín ngon nhất”, anh Vinh kể.

Từ 3 năm trước, vì quá mê cà phê Arabica của Đà Lạt mà anh gác lại công việc trong lĩnh vực vốn đầu tư và truyền thông để lên núi săn các gốc cà phê Arabica lâu năm có bảo đảm tốt, hài hòa với dân cày bảo tàng các gốc này để mỗi năm lên hái từng quả chín mọng vào tháng 12.

Không chỉ tự hái, mọi công đoạn anh đều tự khiến cho, từ việc xay tách giết mổ trái để lấy hạt đem đi ủ, rồi rửa sạch và pkhá nắng. Sau đó, anh lại đóng bao, chuyển về huyện 9 và tiếp diễn pkhá cho đến khi hạt đạt đúng độ cứng. Cuối cùng, cũng chính anh sẽ tách phần vỏ trấu để lấy hạt nhân xanh rồi lựa theo căn cứ khó tính của mình để rang đột nhiên, không tẩm ướp bất kỳ phụ gia nào.

“Cà phê mà cần tẩm ướp đủ thứ khi rang vì hạt nó dở thôi. Còn cà phê được tạo nên từ từng hạt Arabica tuyển chọn và chế biến tường tận thì đã ngon rồi. Chúng ta quá may mắn khi được tình cờ núi rừng Đà Lạt tặng thưởng cà phê Arabica với hương vị vô cùng hảo hạng ”, anh Vinh nêu quan niệm của mình.

Những ngày đầu “mộng mơ” cũng không thuần tuý. Dù từng khiến cho viên chức cho Starbucks khi du học tại Mỹ nhưng anh Vinh cũng chỉ có được kinh nghiệm thưởng thức. Mọi bước của những công đoạn khiến cho cà phê anh đều học từ Youtube.

“Nhớ lại những ngày đầu lên núi hái mấy tạ trái chín rồi bị chủ khách sạn đuổi vì để mấy bao cà phê chảy nước trước cửa mà vẫn thấy vui… Sau những chướng ngại đầu tiên, tôi đưa thành phẩm cho những bạn sành cà phê thử và đến khi được khen thì biết là đã thành công. Lấy động lực, tôi sắm 1 nơi để san sẻ với mọi người nên đã tạo nên không gian này cách đây 1 năm”, anh kể và thú nhận thời kì đầu cũng rất chật vật vì phí thuê mặt bằng vô cùng đắt đỏ.

Anh Quang Vinh tự mình săn tìm từng trái cà phê Arabica vàng và đỏ ở độ cao 1.700m.

Anh Quang Vinh tự mình săn sắm từng trái cà phê Arabica vàng và đỏ ở độ cao 1.700m.

Tuy nhiên, đến nay mô phỏng buôn bán của anh đã ổn định. Số gốc cà phê Arabica được anh săn sắm trên núi lạnh có hạn và chỉ khiến cho tay chân 1 mình nên mỗi vụ mùa anh chỉ đạt luợng hạt trữ khoảng dưới 300kg. Mỗi năm, anh dành 1 phần để bán cà phê rang tươi nguyên hạt với giá 10 triệu đồng mỗi kg cho 1 khách sạn 5 sao ở Sài Gòn và dành riêng cho 1 số đối tác đặt trước.

Phần còn lại anh san sẻ với khách đặt hứa tại không gian của mình. Đây cũng là bởi vì anh chọn mô phỏng “kén khách” này. Cùng với đó, việc khiến cho bánh và nấu bún bò cần có sự chuẩn bị nên cũng là 1 lẽ để anh không đón khách vãng lai. Anh lại không muốn thuê thêm người vì khách đến không chỉ để thưởng thức mà còn muốn chuyện trò cùng anh thả phanh như sắm đến 1 người bạn.

“Có 1 số mọi người không thiếu tiền để chi nhưng họ chỉ thiếu những hàng hóa mà đáng cho họ tận hưởng. Đó là phân khúc tôi nhắm đến. Nói tinh hoa thì khá quá nhưng khách ở đây là giới ‘đàng hoàng’. Họ là những người văn minh, lịch sự, đến thưởng thức rồi giới thiệu cho bạn bè”, anh Vinh tin rằng giá không phải là nguyên tố để khách quy chế đặt hứa tại đây.

Theo ông chủ này, trên toàn cầu và Sài Gòn trước 1975 cũng có những mô phỏng buôn bán tương tự nhưng không nhiều vì lợi nhuận không có hoặc rất phải chăng.

“Làm cà phê muốn lời đậm thì phải xuống tuyến phố khiến cho chuỗi, đánh thiếu gì đông. Đó là 1 câu chuyện khác rồi, không phải của mình”, anh Vinh kể và ngày nay chưa có chỉ tiêu nâng cao sản lượng do khó sắm các gốc cà phê Arabica ưng ý và sức người lẻ loi cũng không kham thêm được.

Tuy nhiên, anh tỏ ra rất chấp nhận với mô phỏng hiện tại vì không gian của anh là nơi đáng quý được tách biệt hẳn với cuộc sống ầm ĩ giữa lòng thị thành. Anh cho biết nhờ không gian anh đang có hiện nay mà được tiếp đón những nhân vật như doanh nhân và chính khách đặc trưng.

“Tôi rất vui khi nghe được các lời khen của khách sau khi trải nghiệm chỗ của mình. Đó là phần thưởng ý thức rất lớn vì niềm mê say mãnh liệt mà tôi dành cho cà phê Arabica từ Đà Lạt”, ông chủ lạ lùng lâm thời khép lại câu chuyện.

Viễn Thông