Mô hình bán hàng online thách thức ông lớn thương mại điện tử



Dưới đây là nhìn nhận của Trưởng Bộ phận Bán lẻ, Savills TP HCM, Phạm Thái Bình về thương nghiệp điện tử Việt Nam – thị phần mà theo ông đang ở hành trình của huê hồng với mức tăng trưởng 25-30%.

Trong 4 năm tới, quy mô thị phần thương nghiệp điện tử Việt Nam được dự báo có thể đạt tới 10 tỷ USD. Không ít thương hiệu rời bỏ cuộc chơi như Beyeu, Deca, Foodpanda… và nhiều công ty thoái lui thầm lặng. Dù được giám định là phì nhiêu, mảnh đất thương nghiệp điện tử rõ ràng không dễ đãi ngộ bất cứ ai.

Thị trường đang có sự cạnh tranh bập bềnh giữa các sàn thương nghiệp điện tử và các loại hình mua sắm qua mạng xã hội như Facebook, Zalo… Những Lazada, Thegioididong, Sendo, Shopee, Tiki… được đầu tư bài bản, với tầm giá lớn, đang chịu áp lực không nhỏ từ mô phỏng “nhà nhà bán hàng, người người bán hàng” trên mạng xã hội.

Mô hình này quy mô nhỏ lẻ nhưng số lượng lại vô cùng lớn. Quan trọng hơn, tầm giá của hoat động này không đáng kể, trong đó có việc họ chưa bị ảnh hưởng bởi các chính sách thuế.

Thương mại điện tử đang tạo nên cơn lốc mua sắm kiểu mới tại Việt Nam.

Thương mại điện tử đang tạo nên cơn lốc mua sắm kiểu mới tại Việt Nam.

Từ đây, sự cạnh tranh cũng trở thành bập bềnh, khi tầm giá ít dẫn đến tầm giá mặt hàng phải chăng, nhờ vậy mô phỏng bán hàng qua mạng xã hội được đón nhận bởi số đông. Trong khi đó, các trang mạng tên tuổi, đầu tư bài bản từ con người đến bộ máy vận hành, lại chịu nhiều gánh nặng tầm giá liên đới.

Trong đó, tầm giá marketing (tiếp thị PR) giữ vai trò cốt lõi cho lĩnh vực này và chẳng phải ít như nhiều người vẫn nghĩ. Theo như ghi nhận, ngân sách chạy marketing cho chiến lược trong hai năm đầu của thương nghiệp điện tử ngả nghiêng xấp xỉ 2 triệu đôla và tính sống còn sẽ được định đoạt sau thời kì này.

Bên cạnh đó, dù tiềm năng lớn mạnh là có thật, thương nghiệp điện tử tại Việt Nam cũng gặp không ít trở ngại. Đó là sự lớn mạnh thiếu lâu dài, người dùng còn nhiều nghi ngại ở mặt hàng, nguồn tin còn đơn điệu, thiếu chi tiết, thiếu sức quyến rũ cũng như 1 số công cụ hỗ trợ quý hơich hàng.

Theo nghiên cứu, hơn 1 nửa người Việt Nam thích mua hàng ở nước ngoài do sự tin tưởng vào quan hệ lâu dài mặt hàng, kế bên nhà cung cấp, trả tiền, hậu mãi. Ngoài ra, lề thói mua sắm đặc trưng là “thấy, sờ và… thử” nên thường họ dạo chơi trên mạng để khảo giá là chính.

Bên cạnh đó, xét trên góc cạnh thị phần, mua sắm trực tuyến ở Việt Nam vẫn còn nhiều thời cơ để lớn mạnh nhưng các nhà bán buôn thương nghiệp điện tử cần nghiên cứu thêm hành vi dùng, đồng hóa tư duy giúp thuận tiện tiếp cận cả người mua lẫn các doanh nghiệp cung cấp mặt hàng, đặc thù nên hướng tới sự lớn mạnh lâu dài, lâu dài.

Bên cạnh đó, những cạnh tranh còn tồn đọng tại Việt Nam cũng đến từ nhiều duyên do. Nhiều thương hiệu có tên tuổi quy định không có chính sách bán hàng qua trang thương nghiệp điện tử, dẫn đến sự thiếu tính nhiều hình thức chủng loại và các thương hiệu còn lại chính yếu vẫn là những mặt hàng nội địa. Thông thường, lợi nhuận của thương hiệu nội địa chỉ tầm khoảng 40-45%, khi mà đó, tầm giá phải trả cho doanh nghiệp thương nghiệp điện tử hơi cao, nhàng nhàng 30%.

Để tránh rủi ro từ việc trả hàng, tồn hàng, hàng qua mùa, hay các chương trình khuyến mãi của trang thương nghiệp điện tử…, các nhà bán buôn phải đưa tầm giá cao hơn. Vô hình trung, trang thương nghiệp điện tử mang tính PR nhiều hơn và thậm chí đây cũng là kênh tốt để các nhà bán buôn cho các kế hoạch marketing hay branding – khiến thương hiệu.

Việc chú trọng hơn về văn hóa dùng của người Việt – vốn hay đổi thay và thích cái mới cũng không được lãng quên. Những nhà đầu tư cần thử nghiệm trước khi tiếp cận, trước khi có chiến lược xâm nhập thị phần này. Đã không ít nhà bán buôn gặp phải nhiều cạnh tranh khi đối mặt với vấn đề thích nghi văn hóa dùng. Và thận trọng luôn là 1 bài học không bao giờ cũ.

Hà Thanh