Chệnh lệch mức sống ở Trung Quốc hơn 46.000 USD



Trung Quốc không phải là 1 khối kinh tế hợp nhất và đồng đều. Trong khi người dân ở Thượng Hải hay Bắc Kinh có đời sống đa số người Thụy Sỹ, với thu nhập rất cao thì nhiều nơi hơic tại đất nước này có điều kiện tương đồng với Guatemala.

Khả năng kinh tế của 31 vùng cương vực lục địa của Trung Quốc hơi dị biệt. Từ vùng vòng đai sắt ở đông bắc đến vùng nông nghiệp ở trọng điểm, các khu kiểu Silicon Valley mọc lên để hỗ trợ cho các tập đoàn như Alibaba, Tencent, Huawei.

Sự không thăng bằng lớn này làm cư dân ở 1 số gianh giới đương đại sống trong môi trường của 1 toàn cầu tăng trưởng. Họ lái những chiếc ôtô điện êm ái trên đường thị trấn, bị phong toả bởi những lăng xê bằng khoa học nhận dạng hình ảnh. Trên khắp Trung Quốc, gần 1 tỷ người mua sắm và thành toán bằng các vận dụng smartphone. Ở 1 thái cực hơic, ở những vùng nông thôn, người dân phải tự lấy nước bằng tay từ giếng.

“Sự tăng trưởng ở 1 số thành thị lớn có thể tương đồng với bất kỳ nơi nào trên toàn cầu nhưng đó không phải là gần như câu chuyện. Một số gianh giới nội địa và thậm chí là dọc theo bờ biển đang bị bỏ lại phía sau khỏi công đoạn đô thị hóa và tăng tiến thu nhập”, Qian Wan – Nhà nghiên cứu của Bloomberg Economics nhận xét.

Người dân đánh cờ trong công viên Fuxing (Thượng Hải). Ảnh: Bloomberg

Người dân đánh cờ trong công viên Fuxing (Thượng Hải). Ảnh: Bloomberg

Hai thành thị lớn nhất là Thượng Hải và Bắc Kinh đang có thu nhập bình quân đầu người trên 53.000 USD mỗi năm, phải chăng hơn Thụy Sỹ và Mỹ về con số tuyệt đối nhưng đã cùng cấp độ. Theo phân tách của Bloomberg, ở cấp độ này, vài huyện của hai thành thị trên có thể xếp vào hàng ngũ 10 đất nước dân số dưới 3 triệu người có thu nhập đầu người cao nhất.

Thượng Hải là trọng điểm vốn đầu tư lớn nhất khi mà Bắc Kinh là thủ đô nên chừng độ tụ họp cao và hưởng lợi nhiều từ các chính sách của chính phủ. Hai thành thị này có các trường đại học tốt nhất, những công việc được trả lương cao nhất và tăng trưởng cơ sở vật chất cơ sở vũ bão.

Hai thập kỷ cách đây không lâu, cần lao tổng thể và người cần lao tay nghề cao kéo về hai thành thị này hài lòng điều kiện của 1 “công dân hạng hai”. Việc nhập hộ khẩu rất khó và toàn bộ là “hukou”, nghĩa là họ không được tiếp cận tất cả các quyền của người dân chính thức cũng như ưu đãi về giáo dục.

“Ở 1 số nơi thì dân cày có thể chuyển lên đô thị sống hoàn toàn. Tuy nhiên, tại 1 số nơi thuộc hai thành thị ưu tú như Thượng Hải và Bắc Kinh, người dân không muốn những đứa trẻ nhập cư học cùng trường với con cái họ”, John Giles – Chuyên gia kinh tế của World Bank kể.

Giảm nghèo, thu hẹp khoảng cách giữa các vùng đang là 1 trong “ba trận đánh lớn” của người đứng đầu Trung Quốc Tập Cận Bình. Khi kinh tế tăng trưởng chậm lại, các chính sách giúp người dân Cam Túc thu nhập gần hơn người Thượng Hải sẽ giúp gần như nền kinh tế tăng trưởng lâu dài.

“Trong khi thế hệ thiên di trước nhất đổ xô đến nhiều thành thị ven biển và đắt tiền hơn, nhiều người thiên di hiện đang chọn sống trong tỉnh nhà của họ”, Hyde Chen – 1 nhà phân tách của UBS AG (Hong Kong) nhận xét.

Chen cho biết, kinh nghiệm từ các nền kinh tế hơic cho thấy không thăng bằng thu nhập hộ gia đình các gianh giới giàu – nghèo ở Trung Quốc sẽ thu hẹp qua thời kì. Tốc độ này đang diễn ra hơi nhanh. Khoảng cách thu nhập giữa các thành thị cấp phải chăng và các thành thị cấp 1 thu hẹp từ 56% năm 2005 xuống còn 46% vào năm 2017.

Chỉ mới 10 năm trước, hàng chục người cần lao Quý Châu cộng lại mới bằng thu nhập 1 người Thượng Hải. Đến năm 2017, khoảng cách đã giảm 1 nửa.

Các tỉnh Quý Châu và Vân Nam ở phía nam hay Cam Túc ở phía bắc có thu nhập bình quân đầu người dưới 10.000 USD vào năm ngoái, đồng hạng với Ukraine, El Salvador và Guatemala. Nhưng với dân số 110 triệu người – tương đương Nhật Bản – ba tỉnh này có tiềm năng lớn.

“Trong 1 đôi năm tới, bạn sẽ có 600 triệu quý hơich trung lưu ở Trung Quốc”, Scott Maw – Giám đốc vốn đầu tư của Starbucks nhận xét khi đầu tư vào các vùng trồng cà phê ở Vân Nam.

Tỷ lệ đô thị hóa ở Trung Quốc hiện là 59%. Tỉnh đông dân nhất là Quảng Đông đang có tỷ lệ đô thị hóa 70%. Trong khi đó, tỷ lệ đô thị hóa ở 1 số nước như Mỹ, Thái Lan, Ấn Độ tuần tự là 82%, 50% và 33%.

“Các động lực đằng sau sự đổi thay này có thể bao gồm việc cải thiện cơ sở vật chất cơ sở và màng lưới liên lạc, hội nhập kinh tế tốt hơn, các sáng kiến ​​của những nhà hoạch định chính sách để tái thăng bằng tăng trưởng gianh giới”, Chen kể.

Phiên An (theo Bloomberg)