10 năm theo đuổi giấc mơ làm kem của ông Lý Huy Sáng

23h 1 ngày của năm 2012, Sáng vội bấm chuông cửa nhà bạn. “Ăn thử đi”, anh đề cập khi cầm trên tay 1 mẻ kem mới, với bộ mặt ranh. Mẻ kem hội đủ đề xuất mà anh trông đợi: mềm, mịn, dẻo, độ ngọt vừa phải, đúng vị trái cây tươi và có thể trữ trong tủ lạnh ăn dần.

Thành quả ở trước mắt, không khiên chế được niềm vui, anh chạy khắp nơi để tặng mà quên mất trời khuya. Đã hơn 10 năm, từ khi ngày Sáng tập luyện khiến cho kem, 1 thập kỷ đi tậu công thức hiển hiện mỗi ngày trong tâm não anh.

Nhưng đó chỉ là dấu mốc mới trong 1 cuộc hành trình dài khá.

Người đàn ông mê kem

Lần đầu thưởng kem của Sáng là hồi mới lên 5. Anh nhớ mùi kem sữa bột nồng thắm trên đầu lưỡi cùng sức quyến rũ khó cưỡng của vị lạnh mà tất cả trẻ em đều mê. Cảm giác của lúc đó là chẳng thể quên. Bởi tới giờ, tức sau 40 năm, Sáng vẫn nhớ rõ phút chốc kem đi vào tâm não anh.

Thời ấy, đây là món quà xa xỉ với trẻ em vùng quê. Nhà Sáng ở Bình Dương, muốn ăn phải mua từ Sài Gòn mang về. Một tháng, bố chỉ tới thành thị 1-2 lần và không phải lúc nào cũng có thể mua.

Mỗi lần bố đi là cậu bé dặn: “Ba nhớ mua kem nha”.

Nói là ăn nhưng đa phần là… uống kem. Vì khoảng cách dịch chuyển phải mất 1 tiếng, kem về tới nhà đã chảy gần hết, mấy anh em thay nhau húp lấy húp để. “Vậy mà hạnh phúc lắm”, anh nhớ lại.

Năm 1992, Sáng 1 mình sang Canada du học. Việc thuở sơ khai khi qua xứ người là tậu chỗ bán kem. Tuy nhiên, anh không ăn được vì khá ngọt so với khẩu vị. Sáng từ thất vọng này đến thất vọng khác tình cờ tậu được cảm giác yêu thích. Cho đến 1 ngày trông thấy mẫu truyền bá về tiệm kem Italy trên tivi, Sáng tậu đến và ồ lên ham thích. Trước mắt anh là hơn 1 trăm loại kem. Ngoài những cái tên quen thuộc còn có các vị lần đầu mới nghe như tỏi, gạo, ớt, cà ri… Kem tan chảy dịu nhẹ trong cuống họng, chính là thứ hương vị quen thuộc mà anh đã mê từ thuở nào.

Đến 1 ngày, cậu du học sinh tự hỏi không biết thứ quà mình thích được tạo ra như thế nào. Sao không khiến cho thử? Sáng tự hỏi và chóng vánh bắt tay. Anh tậu hiểu rồi mua sách về tham khảo. Sáng trông thấy công đoạn này không phức tạp. Anh mua ngay thiết bị khiến cho kem gia đình có giá 30 USD. Sau hơn hai ngày với các công đoạn khiến cho lạnh, chế dung dịch và xay cùng trái cây thì thành phẩm trông giống sinh tố. “Nhưng vẫn thích vì do chính tay mình khiến cho, dù không mịn và dẻo như ở tiệm”, anh đề cập. Trong suốt thời kì du học, Sáng vẫn 1 vài lần nghiên cứu tự khiến cho kem sữa hoặc kem dâu, nhưng đa phần ra shop mua vì ngon hơn.

Năm 2002, anh về Việt Nam nối nghiệp gia đình và tiếp diễn tậu kem ăn. Đi hết chỗ này đến chỗ khác, Sáng vẫn không thấy chấp nhận. Anh lại tự khiến cho nhưng lần này đầu tư hẳn máy giá 2.000 USD. Thiết bị mới đắt gấp 100 lần và thành phẩm cũng ngon gấp nhiều lần hồi anh còn ở Canada.

Gia đình ai cũng khen tuyệt. Làm mấy tiếng đồng hồ nhưng 1 mẻ kem chỉ được 200–300 gram khi mà nhà đông anh em. Sáng nghĩ cần phải thực hành nhiều lần cho vào tủ lạnh đến khi kha khá mới mang ra đãi mọi người. Nhưng đến lúc đó kem đặc cứng như đá, phải nạy, khựi hoặc tiêu dùng lò vi sóng và quan hệ lâu dài không còn như nguyên bản nữa.

Sáng tậu sách, tra trên mạng, song thấy công thức nào cũng như nhau. Anh cho rằng có nhẽ thiết bị chưa đủ tốt. Trong dịp tham dự triển lãm tại Singapore năm 2007, anh mua ngay chiếc máy có giá 15.000 USD. Thành phẩm không khiến cho Sáng thất vọng vì ngon hơn cả lần trước. Nhưng vấn đề cũ thì vẫn y tương tự. Kem vẫn không trữ được lâu trong tủ lạnh.

Kể từ đó, cứ cách 1 ngày anh lại thử 1 công thức khiến cho kem mới. Thử hoài không được, anh nhấc dế yêu gọi cho các shop bán máy khiến cho kem để tậu hiểu nguyên cớ. Một người cho Sáng biết anh đã khiến cho sai. “Cách đơn thuần nhất là mua bột nền về bỏ trái cây hoặc hương liệu vào sẽ được ngay. Ai cũng khiến cho thế”, người này đề cập.

Sáng nghe mà đầu óc như đang ở đâu. Đây không phải câu tư vấn anh muốn nghe.